Bây giờ tôi đã U50, nghĩ lại mối tình đầu của thời tuổi trẻ tôi thấy nó rất hài hước, vậy mà có thời tôi rất đau khổ vì nó.
Hồi mới lớn tôi yêu một người con gái dáng dong dỏng cao, đôi vai gầy, khuôn mặt đượm buồn như mẹ Maria. Tôi yêu nàng với tất cả tâm hồn của một chàng trai trẻ. Tôi lý tưởng nàng, cho rằng nàng cao đẹp, có một tâm hồn giàu cảm xúc. Tôi yêu tất cả những gì thuộc về nàng. Nàng thích làm thơ, tôi yêu thơ, cũng tập tành làm thơ, mặc dù hết sức ngô nghê và vụng về. Nàng thích xem kịch, tôi yêu kịch, cho dù tôi chẳng thích kịch tí nào cũng một mình đi xem kịch. Tôi yêu tất cả sở thích của nàng để được gần gũi với tâm hồn nàng.
Nhưng đối với nàng tôi chẳng là gì, mặc dù cất công theo đuổi tôi chỉ nhận được những ánh mắt cử chỉ lạnh lùng. Tôi và nàng sinh hoạt trong một CLB ở NVHTN TP.HCM. Một lần CLB tổ chức đi chơi tôi nằng nặc đòi chở nàng. Nàng không muốn nhưng cuối cùng cũng lên xe. Tôi kẽo kẹt đạp xe chở nàng từ Sài Gòn lên Thủ Đức, nhưng đáp lại mối chân tình của tôi là một gáo nước lạnh. Buổi đi chơi hôm đó nàng công khai tình cảm của mình với người khác, nàng muốn dứt khoát với tôi. Tôi vô cùng đau khổ, chẳng còn gì để vui chơi. Với tôi nàng là tất cả, mất nàng tôi thấy chẳng có gì còn ý nghĩa nữa. Tôi lủi thủi một mình đạp xe về. Trên đường về xa thẳm, những vì sao hôm lấp lánh trên rừng cây khiến hồn tôi tê tái. Tôi ví tình yêu của mình như ngôi sao hôm, một mình tỏa sáng trong buổi chiều giá lạnh. Lần đầu tiên trong đời tôi mới cảm được một nỗi buồn sâu thẳm như bao trọn cả cuộc đời. Vậy mà tôi vẫn đơn phương yêu nàng đến... 10 năm, ngay cả khi được tin nàng lấy chồng con tim tôi vẫn chưa thôi hy vọng.
Mùa giáng sinh năm ấy tôi hồ hởi đi lễ, tôi luôn tưởng tượng có nàng bên cạnh. Thật bẽ bàng trong nhà thờ chỉ toàn những ông già, bà lão ở tuổi sắp về với Chúa, còn thanh niên thì họ đi tiệc tùng hẹn hò với người yêu chứ có ai còn nghĩ đến Chúa. Tôi cảm thấy thất vọng, bẽ bàng... Dù vậy tâm hồn tôi vẫn reo vui, tôi đạp xe lên thành phố tham dự một buổi đọc thơ vì tôi cho rằng nàng sẽ có mặt ở đó. Lại bẽ bàng một lần nữa, đêm Giáng Sinh chỉ toàn những ông già lẩm cẩm đọc thơ cho nhau nghe! Đã gần nửa đêm, tôi đạp xe về, lòng tôi bỗng dưng trào dâng một nỗi thất vọng, ê chề. Chỉ có con tim tôi reo vui với tình yêu đơn phương của mình. Thật vô duyên và hài hước!
Kể lại câu chuyện tình cảm thời trai trẻ của tôi để tuổi trẻ ngày nay đừng tuyệt đối hóa tình yêu của mình, đừng làm điều dại dột vì nó để phải trả giá cả cuộc đời. Tình yêu chỉ là cảm xúc của một thời rồi sẽ thay đổi qua năm tháng. Như tôi yệu đơn phương một người con gái đến mười năm, mọi tình cảm tốt đẹp nhất tôi luôn dành cho nàng để rồi giờ đây nghĩ lại chỉ là một bầu trời nuối tiếc, vì nàng tôi đã bỏ qua nhiều người con gái khác đến với tôi rất chân thành mà giờ nghĩ lại họ đều xứng đáng hơn nàng rất nhiều. Đôi lúc tôi nguyền rủa mối tình của mình, nàng chẳng xứng đáng với tình yêu chân thật của tôi. Giá mà tôi không yêu nàng, mà tại sao tôi lại yêu nàng quá lâu như vậy? Giờ mỗi khi nghĩ về mối tình đầu, tôi chỉ cảm thấy hài hước pha lẫn nỗi niềm chua chát, nuối tiếc vì đã trao nhầm trái tim!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét