Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2018

Chỉ dựa vào chính mình

Hôm trước tôi được xem một bộ phim rất hay và có ý nghĩa trên TV. Bộ phim kể về một anh chàng đang hạnh phúc với người yêu, họ sắp kết hôn. Nhưng số phận nghiệt ngã ập đến, anh đi một chuyến bay với gia đình và máy bay đã bị rơi vì thời tiết xấu. Máy bay rơi xuống biển và chỉ có một mình anh sống xót vì được trôi dạt vào một hòn đảo hoang ở Đại Tây Dương. Anh đã trải qua bốn năm trời đằng đẵng trên hoang đảo. Anh tìm mọi cách để sinh tồn với hy vọng một ngày nào đó người ta sẽ tìm ra anh. Nhưng rồi hy vọng tắt dần theo năm tháng. Bao con tàu đã đi qua hòn đảo, dù làm mọi cách đốt lửa, kêu cứu ... nhưng không ai phát hiện ra anh. Rồi một ngày anh đi đến tuyệt vọng với nỗi cô đơn trên hoang đảo dù anh đã dùng máu của mình để vẽ mặt người trên một trái bóng mà anh đặt tên là Winston, và hằng ngày trò truyện với nó như một người bạn thật sự.  Anh chợt nhận ra rằng mình sẽ chết trên hoang đảo vì sẽ không có ai phát hiện và cứu mình, trong cơn tuyệt vọng anh quyết định tự sát bằng cách treo cổ trên một mỏm núi cao. Nhưng số phận đã cứu sống anh, phút cuối anh chợt cảm thấy một bản năng sống mãnh liệt trỗi dậy. Anh thôi tự sát và tìm cách rời khỏi hoang đảo. Anh đã nhận ra bao năm qua anh sống với ý nghĩ sẽ được cứu thoát nhưng hoàn toàn vô vọng, chỉ có chính anh mới cứu được anh thôi! Anh chặt cây trong rừng để kết bè, tích trữ lương thực rồi ra khơi với người bạn Winston của anh. Anh có gắng chèo ra xa hòn đảo với hy vọng thủy triều sẽ lên và sẽ đẩy bè của anh vào đất liền. Trải qua bao ngày sóng gió, con bè của anh bị sóng đánh tan tành, xơ xác và  người bạn Winston của anh đã bị sóng đánh bật ra khỏi bè trôi đi mất hút. Nằm một mình trên chiếc bè xác xơ, anh hết sức đau khổ vì mất một người bạn đã cùng anh chia sẻ mọi khó khăn gian khổ suốt bốn năm trời trên hoang đảo. Đúng lúc ấy có một con tàu đi qua và đã phát hiện ra anh.
Trở về với xã hội thì người yêu của anh đã có chồng con vì nàng tưởng anh đã chết. Anh tìm gặp người yêu lần cuối và trả lại chiếc đồng hồ quả quýt có hình của nàng mà anh đã ngắm biết bao lần khi còn ở trên đảo với hy vọng một ngày sẽ trở về để cưới nàng. Nàng đã cho anh động lực sống nhưng nay không còn nữa trước thực tế phũ phàng. Một người bạn hỏi "Rồi anh sẽ làm gì?", câu trả lời của anh khiến tôi nhớ mãi: "Tôi chưa biết sẽ làm gì nhưng vẫn tiếp tục hít thở, vẫn tiếp tục sống với hy vọng rồi ngày mai mặt trời lại mọc, cơn thủy triều sẽ lên và đẩy tôi vào một bến bờ mới, ai mà biết được". Đúng vậy, cuộc sống sẽ thay đổi và mang đến điều tốt lành cho những ai biết hy vọng!

Xem xong bộ phim tôi chợt ngộ ra một điều "Chỉ trông cậy vào chính mình" như lời Đức Phật đã dạy. Biết bao người trong chúng ta đã từng luôn trông chờ vào một điều gì khác ngoài bản thân ta để thay đổi cuộc đời hay để thoát khỏi một hoàn cảnh  tuyệt vọng. Người thì mong trúng số, người thì mong được bảo lãnh đi nước ngoài... nhưng rồi thực tế thì phũ phàng. Thực tế không "hồng" cũng chẳng "đen", tất cả là do cảm xúc của chúng ta khi nhìn đời mà thôi. Chỉ khi hoàn toàn trông cậy vào chính mình thì chúng ta mới đứng vững trong mọi hoàn cảnh bằng chính đôi chân của chúng ta mà thôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Một mùa Giáng Sinh vô duyên

Bây giờ tôi đã U50, nghĩ lại mối tình đầu của thời tuổi trẻ tôi thấy nó rất hài hước, vậy mà có thời tôi rất đau khổ vì nó. Hồi mới lớn tô...